“Mắt biếc” của tác giả Nguễn Nhật Ánh
作家阮日映的小说《碧眼》
Người giới thiệu : Đàm Tân Thanh(覃新清)
“Mắt biếc” được Nguyễn Nhật Ánh sáng tác vào năm 1990. Và rồi sau 30 năm ra mắt độc giả, vào một ngày tháng 2 Ngạn và Hà Lan lại cùng nhau rời khỏi những trang sách và bước vào thế giới một dự án điện ảnh cùng tên vô cùng được mong đợi. Các bạn khi cầm cuốn sách trên tay sẽ bị ấn tượng ngay bởi tiêu đề cùng cách thiết kế bìa sách nhẹ nhàng.
Tiêu đề chỉ vỏn vẹn hai chữ “Mắt biếc” nhưng đã mở ra rất nhiều cung bậc cảm xúc cho độc giả bởi ai cũng biết mắt biếc là một đôi mắt đẹp nhưng lại mang nét buồn. Phần nào cũng gợi nên một cốt truyện có nội dung phảng phất những nỗi buồn. Cách thiết kế bìa sách mang tới một cảm giác dễ chịu với phông xanh chủ đạo và hình ảnh một người con trai ngồi đánh đàn bên cô gái dưỡi tán cây được phác họa một cách đơn giản.
Cuốn sách kể về cuộc đời của chàng trai thuộc trường phái cổ điển tên Ngạn được sinh ra và lớn lên trong ngôi làng Đo Đo ở vùng quê Quảng Nam. Tuổi thơ của cậu gắn liền với cô bạn hàng xóm Hà Lan, một cô gái mang hơi hướng hiện đại và nổi bật với đôi mắt biếc. Tuổi thơ của cả hai là chuỗi những kỉ niệm đẹp ở làng, bên đồi sim, cùng nhau cởi truồng tắm mưa, những ngày tiểu học giành nhau đánh trống trường,…và là những câu nói hồn nhiên đáng yêu cực kì của hai đứa trẻ.
Điểm sáng nhất của sách chính là chi tiết Hà Lan không chấp nhận tình yêu của Ngạn. Chi tiết này khiến cho Hà Lan đẹp hơn bao giờ hết, một cô gái có lòng tự tôn, một cô gái sâu sắc, biêng biếc hệt như chính đôi mắt của cô vậy, cô nghĩ rằng bản thân mình không còn xứng đáng với Ngạn nữa nên đã chọn rời xa và không năm lấy tay Ngạn. Hay do chính tình yêu của Ngạn đã quá lớn, quá rộng lượng khiến Hà Lan phải e dè, suy tư? Cô gái Hà Lan khiến độc giả tôn trọng cô, yêu nhiều hơn là giận.
Dù bị Hà Lan từ chối nhưng Ngạn vẫn dành hết tình yêu của mình để chăm sóc và thương yêu bé Trà Long hết mình. Trà Long có gương mặt và đôi mắt biếc giống hệt Hà Lan khi còn trẻ. Nhưng khác với mẹ mình, Trà Long luôn một lòng hướng về quê nhà, tâm hồn cô sinh ra cũng dành cho làng Đo Đo, cô yêu quê, yêu những thứ giản dị nhất đời người, giống hệt như Ngạn. Và Trà Long cũng yêu Ngạn. Còn Ngạn cũng có tình cảm với Trà Long. Sẽ có rất nhiều bạn đọc không thể hiểu rõ tình yêu của Trà Long đối với Ngạn mang tên gì và đối với chính Ngạn đã xem Trà Long là gì? Có cảm giác như bị lạc vào chốn mê cung xa lạ nào đó của tình cảm, của yêu và thương.
“Mắt biếc” không chỉ dành cho lứa tuổi mới lớn mà tác phẩm còn nhận được sự đồng cảm sâu sắc từ những người có chung một tình cảnh, đó là yêu đơn phương. Gấp lại cuốn sách, đọng lại trong mỗi người đọc không chỉ có nỗi buồn, sự tiếc nuỗi mà còn có cả những kỉ niệm ngọt ngào về những lần được người thương chăm sóc, quan tâm.